stop…

Đã bao lần cố gắng, cố gắng… cai nhưng không thể, dường như có 1 động cơ nào đó thúc đẩy làm cho mình
không thể nào từ bỏ được. Tìm mọi cách, cách này hay cách khác, nhiều khi có những cách ngớ ngẫn “made in tự tui” làm ra.
Nhưng vô dụng, bản thân mình không thể tự chiến thắng nổi. Đôi lúc nhìn người khác, thấy họ thế này thế nọ rồi mình lại thở dài… “than ôi, thời oanh liệt nay còn đâu”.
Có phải mình đã già, trí tuệ đã bị thoái hoá. Tuy mắt thì chưa mờ (và có lẽ sẽ không bao giờ mờ được, mắt mình tốt quá)
nhưng bộ óc đã bị oxy hoá dần dần rồi. Cảm thấy đôi lúc mình cũng… ngu (vì lúc nào cũng tự cho mình thông minh mà) nhưng rồi cái đôi lúc ấy đã diễn ra dày đặt hơn,
hàng ngày, hàng giờ, hàng phút. Cảm thấy hối hận, và hối hận lâu rồi nhưng không thể… không thể chiến thắng…
Đôi khi so sánh mình với người khác, cảm thấy họ may mắn hơn mình, và họ có cái này, cái kia nên họ mới hơn mình. Nhưng rồi nhìn lại, mình cũng may mắn hơn bao người khác.
Chẳng có gì là nhất cả.
Hằng ngày sống trong căn phòng cùng với cái thế giới ảo, hầu như mọi chuyện bên ngoài xã hội mình chẳng quan tâm, hơi đâu mà quan tâm. Rồi có người nói mình vô cảm, thật sự là vậy,
trí tuệ có hạn, chắc bộ não không đủ “dung lượng” và thông minh để kham thêm mấy chuyện đó.
Tình cờ đọc được một cuốn sách, nói chung là nó dạy cho ta về cách đối nhân xử thế, thấy cũng hay thật, một cuốn sách dày thế mà chỉ đọc trong vài giờ, không biết có tí ích lợi gì cho bộ óc đang
khô cứng này không, hy vọng là có. Nhưng rồi thuốc nào cũng lờn cả thôi…

Leave a Reply